Hôm qua, tôi vừa viết xong một status sau khi nhận được sự hỗ trợ từ một người em. Sáng nay, vừa thức giấc, tôi lại nhận được tin nhắn từ em ấy:
– Anh ơi! Cho em gửi 5.000.000 VNĐ để hỗ trợ anh cho những hoạt động sắp tới nhé.
Những tin nhắn ngắn gọn như thế này không còn xa lạ với tôi mỗi khi nhận được từ em Cindy Pham. Hầu như trong bất kỳ lần vận động hay kêu gọi nào, em luôn lắng nghe lời nguyện cầu và sẵn sàng trợ duyên để tôi sớm hoàn thành ước nguyện. Đôi lúc, qua những lần tâm sự, tôi được biết để có những đồng tiền đầy nước mắt và mồ hôi ấy, em cũng phải chắt chiu, tiết kiệm để cùng Phuc’s Fond chung tay giúp đỡ những phận đời còn khó khăn ở quê nhà. Em thường bộc bạch:
– Anh em mình dẫu sao cũng may mắn hơn nhiều người ở quê nhà, anh ạ. Mình vẫn có việc làm, có đồng ra đồng vào… Một buổi đi xem cine của em cũng có thể giúp một hộ nghèo đủ ăn trong một tuần, một lần đi chợ mua sắm của em cũng đủ để các em nhỏ ăn học cả tháng… Thôi thì em chọn niềm vui của các em, các cụ ông bà thay cho niềm vui mua sắm và ăn uống.
Mặc dù đôi lần tôi đã khuyên em:
– Em ơi! Làm từ thiện trước hết là để mong cầu niềm vui và hạnh phúc cho chính mình. Nó giúp mình giảm bớt cái tôi và sự ích kỷ luôn tiềm ẩn trong bản thân, mang lại hạnh phúc khi cảm nhận niềm vui qua nụ cười của ai đó được cưu mang, chia sẻ… Nhưng nếu vượt qua giới hạn cho phép, tác động sẽ ngược lại. Anh sợ lúc đó việc làm từ thiện sẽ trở thành một áp lực, một gánh nặng—điều mà anh không bao giờ muốn hay em bị đánh mất.
Thế nhưng, em vẫn chưa bao giờ từ bỏ ước mơ cho đi để nhận lại nụ cười, vẫn tiếp tục trợ duyên để tôi có thể lan tỏa yêu thương. Sự đồng hành và sẻ chia của em không chỉ tiếp thêm sức mạnh mà còn là nguồn động viên to lớn để tôi vững bước trên con đường thiện nguyện. Cảm ơn em đã đến với căn nhà Phuc’s Fond đã hơn 7 năm nay và luôn cùng anh và mọi người chung sức, để Phuc’s Fond vẫn luôn là một địa chỉ tin yêu của những phận đời còn khốn khó. Cảm ơn em, Cindy Pham, đã cho tôi thêm một ngày được tắm trong yêu thương và hạnh phúc.
Người đi góp nhặt yêu thương.
Nguyễn Quang Phục.